|
Cập nhật ngày 02-10-2004 |
||
|
|
Này ông Giăng ơi ...
Hiếm lắm những đứa trẻ ngày nay thuộc lòng khúc đồng dao: "Ông Giẳng ông Giăng...". "Ông Giăng mà lấy bà Giờị..", "Này ông Giăng ơi, xuống đây mà chơi, có bầu có bạn...", rồi thì "Thằng Cuội ngồi gốc cây đạ.."... Bây giờ sắc mầu Tết trông trăng cổ truyền, tiếc thay, cũng nhạt đi nhiều. Giữa thế giới tràn ngập đồ chơi nhựa, điện tử, thú nhồi bông chỉ loáng thoáng dăm cửa hàng treo dăm ba đèn ông sao, đèn ông sư, đèn con thỏ, đầu sư tử. Hỏi sao bán ít, bảo: "Thế mà còn lo không bán hết!". Hỏi nhà không bán, bảo: "Lo ế, vì của này quá Trung thu là xếp xó". Hỏi một bà mẹ dửng dưng đèn Trung thu, chỉ chọn mua đồ chơi nhựa, bảo: "Nhà chật, không sân, con cái thắp đèn dung dăng dung dẻ ở đâủ". Bà mẹ khác hí hửng chọn đèn ông sư, cậu con lắc: "ứ đâu! Mua máy bay điện tử chơi được lâu hơn". Bà mẹ bé hai lần thất vọng, đã không được con ưng chơi đèn Tết, lại không thể mua nổi thứ con ưng, vì quá đắt. Chao ôi, đến trẻ con còn chẳng thích mầu sắc và trò chơi con trẻ Tết Trung thu bao đời nữa. Có lẽ vì thời phố xá xô bồ và điện tử đến từng nhà, ngay cả tuổi thơ cũng không có cảm hứng với trăng! Ngẫm ra, trẻ con chẳng có lỗi gì. Chúng chỉ tội nghiệp thôi. Học bù đầu, tí tuổi đã phải lo thi cử. Lại quá hiếm hoi sân chơi, bãi rộng. Những đêm trăng sáng, chúng biết chơi vào lúc nào, chơi ở đâu kia chứ. Để mà nô đùa, rồng rắn, mà hát đồng dao "Ông Giẳng ông Giăng...". Dường như, quanh năm túi bụi mưu sinh, cha mẹ giật mình có Tết Trung thu, mới lo mua đồ chơi, bưởi, hồng, bánh trái cho trẻ bầy cỗ, chẳng được trông trăng, mà cỗ trong nhà, ngắm... cái bóng đèn. Dường như, Tết Trung thu phần nào đã chuyển thành tết của người lớn, với lễ lạt, quà cáp, biếu xén lẫn nhau theo luật thị trường có đi có lại, yếu phải lụy mạnh, v.v. Dù sao thì người lớn vẫn còn nhớ và muốn làm vui cho con trẻ bằng Tết trông trăng. Dù sao vẫn còn nhiều nơi cho trẻ phá cỗ dưới trăng, rước đèn ông sao, múa sư tử tưng bừng ở sân câu lạc bộ, nhà văn hóa. Dù sao chợ đồ chơi cứ dịp giữa thu vẫn còn thấp thoáng đèn chơi trăng. Dù sao thì các báo, cả báo người lớn, mỗi giữa thu đều có trang sặc sỡ sắc mầu về Tết trông trăng của trẻ thơ. Giá mà, xã hội ta tìm ra nhiều cách cho trẻ con từ nông thôn đến đô thị, được biết, được ngắm lên trời ông Trăng - chị Hằng đêm đêm đi tìm trẻ con làm bầu bạn, để được vén mây nghe chúng hát đồng dao ríu ran mời gọi: "Này ông Giăng ơi, xuống đây mà chơị..". Thùy Chi |
|||||||||||||
|
|
||||||||||||||
|
Mọi trao đổi về thiết kế, nội dung, tài chính và bản quyền xin liên hệ Webmaster |