| |
Dù rất ghét việc dò vé số nhưng tôi cũng mua giùm
thằng bé hai tờ. Mắt đỏ hoe, nó nấc lên tiếng cảm ơn rồi
vội vàng tấp qua những người khác vừa chào mời vừa nài
nỉ.
Tôi
nhìn đồng hồ, đã 16 giờ rồi, tức là chỉ còn 30 phút nữa
là gần trăm tờ vé trên tay nó có thể vứt đi! “Lẹ đi con,
4 giờ rồi đó”... tôi thốt lên. Vắt giò lên cổ, nó cuống
quýt chào mời nhưng bắt gặp với những cái lắc đầu khiến
thằng bé thất vọng.
Đột nhiên, ba cậu bé khác lớn hơn xuất hiện ở đầu đường.
Như gặp cứu tinh, nó mếu máo cầm xấp vé vẫy vẫy. Mấy đứa
kia vội vàng chạy tới, đứa lớn nhất nhanh nhẹn chia nhau
mớ vé số rồi túa đi mỗi đứa mỗi ngả. Tôi lại hỏi khi
thấy nó ngồi phệt xuống lề đường, trán lấm tấm mồ hôi
“Mấy anh con đó hả?”.. Vẫn chưa định thần, nó đáp khẽ:
“Thưa không, các anh đồng hương với cháu... trọ cùng
xóm”. Úi, mới mươi tuổi mà cũng biết chữ “đồng hương”!
Mười mấy phút sau, ba đứa kia lục tục trở về xòe bàn tay
không: “Bán hết rồi ni...”. Vẻ âu lo biến mất, thằng bé
nhoẻn miệng cười trong khi ba đứa kia vuốt thẳng và đếm
những tờ giấy bạc nhăn nhúm rồi trao lại nó. Khổ, nhưng
cũng may mắn vì chúng có... tình đồng hương !
Nguyên Hoàng
|