| |
Tôi không ăn phở. Tôi theo đạo phở. Đạo của tôi lang
bang lắm vì ông thần phở vốn là một vị thần lang bang.
Phở xuất phát ở Hà Nội từ hồi nào, sử sách không thấy
ghi. Có lẽ sự ra đời của các vị thần đều kỳ bí cho dễ
được chúng sinh nể sợ. Chỉ biết ông thần phở là một ông...cơ
hội. Thấy người ta lang bang, ông cũng lang bang theo.
Ông theo dân Hà Nội di cư vào Nam, ông theo dân Việt di
tản ra khắp cùng thế giới. Chỗ nào có người Việt là có
phở. Mà có phở thì chẳng cứ gì con rồng cháu tiên mà dân
nước nào cũng...thần phục. Phở không còn là Soupe
Tonkinoise hay Vietnamese Beef Noodles Soup mà đã hiên
ngang được dân quốc tế gọi ngay tên cúng cơm. Danh từ
‘phở’ đã chễm chệ trong các tự điển, trong các thực đơn
nhà hàng, trong các sách dậy nấu ăn... Tây đầm đã uốn
giọng ‘pho’! Phở lang bang nên cách hóa thân cũng lang
bang. Phở bò, phở gà, phở áp chảo, phở tái lăn... Mỗi
loại lại có nhiều phiên bản khác nhau. Tùy từng thời
người ta đã cho phở đi với cà rốt thái nhỏ, phở ăn đệm
với đu đủ ngâm dấm hoặc cần tây, phở húng lìu, phở đậu
phụ... Láo lếu! Ông Nguyễn Tuân ông ấy giận. Phở, theo
Nguyễn Tuân, chỉ là phở thịt chín. Cho thịt tái vào cũng
hỏng. Huống chi những thứ bá láp khác. Phở, từ khi di cư
vào Nam, còn bị cho giao du với giá sống, giá trần, các
loại rau thơm, tương đen, tương đỏ. Ra tới hải ngoại,
cũng rứa. Mấy thứ ‘ăn theo’ này sống lâu được với phở có
lẻ vì hợp với khẩu vị của...đạo hữu. Quen rồi. Không có
thì thấy thiêu thiếu. Nhiều đạo hữu vào những tiệm phở
của người Bắc ‘ròng’ đã ngẩn ngơ vì thiếu đĩa giá sống
và hai chai tương đỏ tương đen. Ông Nguyễn Tuân mà thấy
cơ sự này thì phải biết! Ngay tới tôi, một đệ tử...chân
truyền của phở, mà nhìn những thứ linh tinh này cũng chỉ
muốn nhắm mắt..cầu nguyện cho sự chính thống của phở.
Thi sĩ thì lại khác. Nhìn đâu cũng thấy...nên thơ. Như
nhà thơ Quan Dương chẳng hạn. Tội tình chi mấy cọng
rau
Sao em nỡ ngắt lấy đầu bỏ đuôi
Mà thôi. Mà cũng đành thôi
Đầu đuôi gì cũng thơm mùi tay em Không ăn tương ớt đi
kèm
Chắc là em sợ phải ghen không đành
Sợ ghen sao nặn nhiều chanh?
Hay em quá ngọt để dành chút chua? Phở vốn lang bang
nên mỗi tay nấu là mỗi loại phở, mỗi tiệm là một thứ phở.
Người ta chỉ đồng ý được với nhau phở là một món ăn ngon.
Sáng, trưa, chiều, tối, lúc nào ăn phở cũng được. Phở
ngon từ sáng tới tối. Nhưng đồng ý được với nhau thế nào
là phở ngon thì chịu. Nhà văn Vũ Bằng luận về phở ngon
như sau: “ Một hàng phở ngon là một hàng phở ăn một bát
lại muốn ăn hai và nếu còn sức ăn nữa thì phải ăn ba
không thấy chán. Gặp phải ngày ta se mình, ngửi mùi thịt
thấy sợ, hàng phở ngon vẫn có thể làm cho ta ăn ngon
miệng với một bát phở chay, chỉ có bánh và nước thôi.
Làm như thế mà ngon, thế mới là ngon đấy.”( Miếng Ngon
Hà Nội, trang 30) Hồi còn ở Saigon phở ngon... của tôi
là phở Dậu. Thực ra cái quán phở nhỏ trong Cư Xá Công Lý
không có tên, thực khách cứ theo tên chủ nhân mà đặt tên
cho cửa hàng. Hỏi tại sao ngon thì tôi...bí. Tại bánh
phở mềm, tại thịt thơm, tại nước dùng ngọt? Chịu. Phở
ngon là một tổng hợp không thể phân tích được. Hay ngon
là vì quen vị? Ăn mãi hóa quen, đâm ghiền. Người ta có
thể ghiền được cả một mùi hôi nách, huống chi mùi vị phở!
Ngày nay, phở Dậu vẫn còn tuy bà Dậu đã xuất ngoại.
Người khai thác hiện nay là con trai bà Dậu. Ông giải
thích rõ cho tôi là bà Dậu là người đầu tiên dựng nên
quán phở này, sau nhường lại cho bà em. Cái bà mà thực
khách chúng tôi kêu là bà Dậu thực ra không phải tên Dậu
mà là em bà Dậu. Ông chủ hiện nay là con bà Dậu...chính
gốc. Từ một cái quán nhỏ lợp bằng thứ tôn vá víu ngày
xưa, phở Dậu ngày nay đã là một căn lầu đúc ba tầng.
Thực khách tới ăn như...đi hội. Hết lớp này đến lớp khác.
Trong những lần về Việt Nam mới đây, tôi vẫn quen chân
lết tới phở Dậu. Vẫn được kể là ngon nhưng vị không còn
là vị cũ. Hình như nó thiếu cái mềm mại của bàn tay bà
Dậu...cũ. Hình như nó thiếu cái tình thân giữa chủ và
khách. Tôi bỗng nhớ tới những ngày đông khách, hết chỗ,
bà Dậu chỉ cho tôi vào ngồi nơi một góc bàn lổn nhổn
những hành những rau trong căn phòng nhỏ bên cạnh, giữa
những thùng bánh phở, những chậu xương... Chẳng cần hỏi
han gì, tô phở nghi ngút khói bưng vào vẫn là tô phở
thường ngày, của tôi! Ông Vũ Bằng bảo muốn biết phở
ngon hay không cứ thử nếm một chút nước phở trước khi ăn.
“ Thực ra, điều quan hệ trong một bát phở là cái bánh,
nhưng thứ nhứt phải cần có nước dùng thật ngọt. Bí quyết
là ở chỗ đó. Và tất cả những hàng phở ngon đều giữ cái
bí quyết ấy rất kín đáo, y như người Tầu giữ của, vì thế
cho nên trong làng ăn phở, vấn đề nước vẫn là một vấn đề
then chốt để cho người ta tranh luận. Hầu hết người ta
đều nhận thấy rằng muốn có một nồi nước dùng ngon, cần
phải pha mì chính. Nhưng chưa chắc thế đã hoàn toàn là
phải. Thuyết cho đường nhất định là bị loại rồi. Có
người cho rằng phải có nhiều đầu cá mực bỏ vào; có người
chủ trương cần phải có thứ nước mắm tốt; lại có người
quả quyết với tôi rằng muốn có nước dùng ngọt, không thể
thoát được món cua đồng – cua đồng giã nhỏ ra, lọc lấy
nước, cho vào hầm với nhiều xương ống, nhưng phải chú ý
tẩy cho thật khéo, mà cũng đừng ninh kỹ quá sợ nồng”.
Nhà văn Thạch Lam cũng cố lý giải thế nào là một tô phở
ngon. “Nếu là gánh phở ngon – cả Hà Nội không có đâu làm
nhiều – thì nước dùng trong và ngọt, bánh dẻo mà không
nát, thịt mỡ gầu giòn chứ không dai, chanh, ớt, với hành
tây đủ cả. Chả còn gì ngon hơn bát phơ ûnhư thế nữa. Ăn
xong bát thứ nhất, lại muốn ăn luôn bát thứ hai. Và anh
hàng phở chả phải gánh nặng đi đâu cả, chỉ việc đỗ một
chỗ nhất định, cũng đủ bán một ngày hai gánh như chơi.”
( Hà Nội Ba Mươi Sáu Phố Phường) Giáo Sư Phạm cao
Dương cũng mù mịt không kém: “ Nguyên liệu làm phở rất
đơn giản mà cầu kỳ. Đơn giản vì nó chỉ là bột gạo, thịt
bò và hành ngò. Nhưng nên nhớ là một con bò đứng cạnh
đống bột gạo đang ăn một bó hành ngò thì không thể gọi
là bát phở được. Và công thức nấu phở chắc chắn phải là
những ‘bí kíp’ vì nấu phở cũng không phải là pha trộn
theo kiểu thuốc tây để có...chai phở nào cũng giống y
chang nhau, theo một tiêu chuẩn nhất định...” Luận về
một tô phở ngon cứ như là thầy bói rờ voi vậy. Chẳng
biết đâu là bờ là bến. Hay là nó ngon vì những thứ ở
ngoài tô phở? Có gì trong bát phở trong?
Khi em khuấy đũa mềm lòng thế ni?
Em ăn đừng liếc anh chi
Hai con mắt nguýt giết người không dao.
( Quan Dương)
Quê quán của phở là Hà Nội. Phở Hà Nội là phở của
những nhân vật tưởng như đã thành huyền thoại. Như phở
Tráng ở Hàng Than, phở Sứt ở hàng Khay, phở Lùn, phở Cụt,
phở Mũ Đỏ...Đặc điểm của phở Hà Nội là phở gánh, phở xe
mới là phở ngon. Cứ dời vào tiệm là phở kém hẳn đi. Ngày
xưa đã từng, ngày nay cũng vậy. Đầu năm 2003, tôi trở
lại Hà Nội sau nửa thế kỷ xa cách. Lòng vòng ở khu phố
cổ, tôi được chỉ tới một tiệm phở ngon. Thực khách vòng
trong vòng ngoài, chắc ngon thật! Đây là tiệm phở tái
lăn, thứ phở lần đầu tôi được nghe tên. Thịt sống được
lăn qua chảo, đảo sơ trước khi trút vào tô phở. Bước vào
cửa là phải xếp hàng chờ trả tiền. Tiền phải trả trước
rồi mới được cho vào ngồi bàn chờ. Tôi ngồi trên một
chiếc ghế không lưng dựa để dọc theo vài dẫy bàn dài
chiếm hết chiều ngang tiệm. Bàn ghế cũ kỹ, nhơ nhớp. Ống
đũa cũng vậy. Đũa cáu bẩn, muỗm nhôm xỉn và dính mỡ.
Giấy lau là giấy cuộn như giấy vệ sinh. Dưới sàn nhà
giấy vứt trắng xóa nằm lẫn với vỏ chanh, cọng rau. Tô
phở được bưng tới. Tô cũ và mẻ. Nước phở óng ánh mỡ.
Nhìn là không muốn ăn. Ngon làm sao được? Nhà văn Kiệt
tấn, gốc người miền Nam, đầu năm 2002 cũng tới Hà Nội,
cũng ăn phở Hà Nội, tìm cái ngon của Phở Hà Nội. “ Buổi
tối tôi bảo Tùng dắt chúng tôi đi ăn phở, phở Hà Nội.
Phở của sĩ phu Bắc hà, phở của Thanh Nam, phở của Mai
Thảo “chỉ có dân Bắc Kỳ nêm nếm là nhất!”, phở của
Nguyễn Tuân, phở của Vũ Bằng thì phải biết! Nhất đấy các
cụ ạ. Tùng dẫn đến một trạm phở bò nổi tiếng (tên gì?) ở
đường Nguyễn Du. Đóng cửa. Di tản chiến thuật về một
tiệm phở gà gần đó. Bốn tô phở gà lớn, thêm một dĩa lòng
gà phồn thịnh có trứng non tăng cường. Thịt gà xắt nhỏ
bốc mùi thơm ngon. Không có rau riếc chi cả, ăn theo
kiểu Hà Nội mà lị. Được? Ừ, thì cũng cứ gọi là được đi.
Nhưng theo khẩu vị của tôi nó không sánh bằng cái phở gà
di cư đường Hiền Vương thuở nào, hay cái phở gà cách tân
hải ngoại Tây Mỹ bi giờ. Nhưng đối với khẩu vị người Hà
Nội, ăn tô phở Hà Nội ngay tại Hà Nội vẫn cứ là ngon thì
đã sao. Ly kỳ? Thiệt ra chẳng có gì tới mức đáng gọi là
ly kỳ. Còn nhất thì nhất định là không thể nào nhất được
rồi”. ( tạp chí Văn, Xuân Giáp Thân, 2004) Ăn một tô
phở, không ngon thì cũng bổ. Này nhé, thịt thà như thế,
xương cốt như thế, bột gạo như thế, bổ từ trên xuống
dưới, từ trong ra ngoài là cái chắc. Phở là đại bổ,
tốt bằng mười thuốc bắc...
Quế, Phụ, Sâm, Nhung chưa chắc đã hơn gì
Phở bổ âm dương, phế, thận, can, tỳ
Bổ cả ngũ tạng, tứ chi, bát mạch
( Tú Mỡ) Bổ thường đi với béo. Phở bổ nhưng có phải là
nhà cung cấp cholesterol chăng? Dược sĩ Trần Việt Hưng
đã thử phân tích một tô phở cỡ medium ở hải ngoại và đưa
ra bảng...phong thần sau: - 600 đến 800 calories
- 70 đến 80 gr chất đạm
- 60 đến 70 gr chất bột
Lượng chất béo và cholesterol tùy theo ý thích của thực
khách:
- Tái trần: 14 gr chất béo; 100 đến 120 mg cholesterol
- Tái gầu : 40 gr chất béo; 180 đến 210 mg cholesterol
- Tái nạm vè: 30 gr chất béo; 150 mg cholesterol Nếu
chơi thêm nước béo thì những con số trên còn...nhảy vọt
hơn nữa. Nhưng nếu chịu chơi thì quên tất cả những con
số vớ vẩn trên đi! Như lời phán của Giáo Sư Phạm cao
Dương: “ Đã ăn phở thì đừng sợ chết vì cholesterol! Vì
cholesterol thì để cho Mỹ nó kiêng. Ra đường...lạng
quạng thì cũng đi tàu suốt. Vậy thì sợ gì cholesterol!”
Phở...ngon chưa? Cholesterol mà nhằm nhò gì! Nhà nghiên
cứu Phan Huy Đường còn làm tới hơn. Ông chơi luôn mỡ gầu.
“ Tôi vào một tiệm phở khang trang, sạch sẽ, đủ chỗ ngồi
cho khoảng 200 thực khách. Phục viên (chủ?) ra lấy
order. Tôi bảo: - Tôi muốn kêu thêm một bát mỡ gầu,
nhưng phải là mỡ gầu thật mới kêu.
- Món ấy ngon dở tùy ngày. Để tôi vào bếp xem hôm nay
thế nào. Nàng đi vào bếp một lúc, trở lại nói: - Hôm
nay ăn được. Quả nhiên ăn được thật. Tiếp khách như
thế quả là thật thà, lịch sự. Bạn bè dắt đi lùng nhiều
tiệm phở trong nhiều tiểu bang, chỉ có hai tiệm nấu mỡ
gầu ăn được tuy chưa thật ngon. Mỡ gầu là một thỏi mỡ
chi chít gân, rất khó nấu. Luộc quá đà, mỡ nát nhèo, hôi
mùi mỡ bò, nuốt không trôi. Luộc chưa tới mức, mỡ cứng,
dai, hôi, nhai không được, nuốt không trôi. Nấu đúng mức,
đúng kiểu, xắt mỏng ra, những sợi gân chi chít co lại,
xoăn tít, cắn vào, mỡ dòn tan, beo béo, thơm thơm, ngon
tuyệt vời.” ( Hợp Lưu, số 76, tháng 4-5/2004) Phở là
phở, thứ đạo càng ngày càng đông tín đồ, người mình cũng
như người ngoại quốc. Chẳng cần mời chào người ta vẫn cứ
tấp nập tới xin...quy y. Nó đang thẩm nhập vào những cái
dạ dày còn xa lạ với những món ăn Việt nam. Nó đã và
đang là Việt nam trước cộng đồng thế giới. Ông Nguyễn
Văn Khoa, một khuôn mặt rất hoạt động trong Cộng Đồng
Việt Nam tại nam Cali, mới đây đã cộng tác với Công Ty
Quốc Việt Foods, để đẩy mạnh việc đưa các món ăn Việt
nam, mà phở là một món chính, đến các trường học, bệnh
viện, sòng bài và các xe lunch. Phở, như vậy, đã cất
thêm một bước trong việc...truyền đạo. Nó sẽ là một thứ
đạo ngang hàng với đạo McDonald chăng? Được là cái chắc.
Vì tôi tin như vậy! nhà văn Song Thao
|