| |
Tết là cái mới. Xuân là
niềm vui. Cái mới và niềm vui ấy hiện ra thành sự thật
qua những hương vị sắc màu. Cùng với sắc màu hương vị ấy
là những ước mơ tốt lành tươi đẹp của một vòng quay đất,
vòng quay tâm linh con người được hy vọng chờ đợi, được
hồi hộp sung sướng.
Những điều kiêng kỵ phải chăng là mê tín? không hẳn,
đó là kinh nghiệm, là ấn tượng của bao đời truyền lại.
Nếu màu đỏ là tượng trưng cho tưng bừng, rực rỡ, phấn
khởi say sưa khoáng hoạt trong hoa đào, trong câu đối,
trong xác pháo hồng, trong bao mầu hoa khác, trong cả
cái lạt đỏ gói trên nền lá xanh bánh cốm bánh chưng...
thì tết đến, người ta ai cũng thấy cần kiêng màu đen,
màu của tang tóc rủi ro, mầu của buồn đau chết chóc, mầu
của bệnh tật xúi quẩy. Có lẽ trừ nhang đen có màu tự
nhiên như thế và có hương thơm lạ lùng không có gì thay
thế nó, nên nhiều gia đình phải dùng nhang đen để có cái
tết dân tộc hoàn toàn.
Nếu những lời ngọt ngào niềm nở thốt ra từ khuôn mặt,
cái miệng tươi tắn đằm thắm là câu chúc nhau hạnh phúc,
đẹp lành tấn tới thì ai cũng kiêng những lời tục tĩu, dữ
dằn, độc địa trên khuôn mặt khó đảm đăm trên đôi môi cau
có. Chẳng hạn câu mắng: "khỉ", ai cũng kiêng không nói
trong những ngày tết. Nghĩ cho cùng oan cho con khỉ. Nó
có tội chăng hay chỉ vì khuôn mặt xấu xí nhăn nhở của
nó.
Màu trắng trinh bạch của hoa mai có cái đẹp riêng,
tinh khiết nhẹ nhàng thì màu đỏ của hoa hồng, hải đường,
thược dược, mặt trời... đặc biệt là hoa đào, sẽ mang lại
niềm vui, niềm tin, cái đẹp, ấm áp, nồng đượm. Mùa
xuân đồng nghĩa với hoa. Hoa trăm màu nghìn sắc. Mỗi màu
mang một ý nghĩa riêng, xanh hy vọng, tím thuỷ chung,
vàng say đắm, tím thẫm trung thành, trắng trinh nguyên,
hoàng yến mơ mộng... tất cả đều là ước mong của con
người, là hy vọng cái hay cái tốt cái lành cái đẹp đến
với cuộc sống, xua đi cái hắc ám tội lỗi, cái ảm đạm, u
buồn do những tên bất lương, những thế lực đen tối định
áp đặt cho con người.
Mâm ngũ quả đâu chỉ riêng là cây trái vườn nhà, đó là
sự xum xuê kết tụ. Hương thơm của bưởi, của cam, ngan
ngát của quả phật thủ, màu đỏ của trái cà chua, trái ớt,
màu vàng đậm của cam sành, vàng chanh của bưởi, xanh
ngát của nải chuối xanh... màu ấy hương ấy như một máy
phát sóng, loang ra trong không gian gia đình, trong
thời gian xuân tết, cùng với hương trầm, hương vòng, ánh
nến lung linh trong chiếc đèn lồng đỏ...
Mâm ngũ quả trên bàn thờ phật trang trọng mà cũng
bình dị. Hoa trái ngày thường thôi, nhưng được nằm trong
mâm ngũ quả nó thành thiêng liêng thành tượng trưng cho
tấm lòng thành của con cháu đối với ông bà tổ tiên...
Thủy tiên hoa là sang trọng, đài các thì một chậu cúc
vạn thọ lại dân dã, dễ kiếm. Hoa păng xê mỏng mảnh nỗi
niềm tưởng nhớ thì tròn đầy cây quất là ước vọng của mọi
người, mong chĩu chịt la đà.
Tết và xuân, đâu chỉ là ăn cỗ. Những món ăn tinh thần
còn cần cho con người lắm chứ dù là ở thành thị tấp nập
nhiều phương tiện văn hoá hay vùng nông thôn hẻo lánh xa
xôi thiếu thốn ngàn đời. Thú chơi tao nhã hay thông
dụng, di dưỡng tinh thần hay giải trí cấp thời, đều đến
với tết để con người được một lúc thăng hoa trong niềm
vui và hạnh phúc.
Hương lá mùi già cứ ngây ngất trên da mặt trong làn
tóc, thì màu xanh lục của bánh chưng, màu đỏ cánh sen
của hoa hải đường cũng quyến rũ, khi cái vị chua dịu của
dưa hành vàng rộm, giòn như một âm hưởng xa xôi. Cà
cuống ơi... Hạt tiêu đợi chờ đây. Miếng bóng bì vàng
ngậy xốp, mềm như thạch. Cái mũ nấm hương nâu đậm thơm
xa như cái vẫy tay của người đang mất hút phía chân
trời, Tết đấy. Nó là một phần của cuộc đời đầy hấp dẫn
say mê trong bình yên, trong tuổi xuân hạnh phúc.
Hồng lên hỡi má thiếu nữ. Xanh lại hỡi tóc trung niên
và thơm mát của làn da con trẻ làm ta muốn nâng bàn chân
đỏ hồng ấy lên đặt một nụ hôn vào đấy.
Nhận từ bàn tay già nua nhăn nheo của mẹ vài đồng
tiền gói trong phong bao giây đỏ hồng điều, sao mà rưng
rưng cảm động. Mẹ đâu còn làm ra tiền thế mà không hiểu
dành dụm từ bao giờ, mẹ vẫn cầu mong cho ta đầy đủ ấm
no. Ta đã lớn. Mẹ càng già, nhưng lòng mẹ thương con chả
bao giờ nguôi vơi một chút nào đâu. Đội ơn mẹ ngàn lần?
Cả đời con, cả trăm cái tết, con vẫn không hiểu hết,
không đi hết được tấm lòng như suối nguồn vô tận của mẹ
cho con.
Em yêu. Hãy ra đường cho mưa lây phây đậu lên mái
tóc. Mưa, như phấn như hương, như ngọc li ti, như câu
nói không lời, như dư ba không dứt. Cho anh nắm tay em,
mối tình đầu và cũng là mối tình cuối của cả đời anh.
Chắc hôm qua em đã đãi đỗ nấu chè gói bánh, nên hôm
nay da tay còn trắng bợt. Miếng bánh dền ngon như lời em
nói. Miếng chè ngọt sắc đáy lòng. Em là mẹ của con anh,
những phiên bản của cả anh và em, không thể nào phân
chia nổi, bởi tình ta là mùa xuân, ta đâu có dễ nói xuân
đến cụ thể từ lúc nào, như thế nào.
Xin được thắp lên ánh nến trong giờ phút thiêng liêng
này. Hơi ấm đêm xuân, bóng ông bà tổ tiên bảng lảng bay
về cùng con cháu trong khói hương, trong màu hoa, vị
ngọt...
Nếu em không uống rượu sợ quá hồng đôi má, sợ long
lanh đôi mắt xin cùng em nhắp một chút trà sen mang
hương vị mùa hè quê hương, hoặc một ngụm trà hạt có vị
gừng. Gừng cay muối mặn mà, em ạ.
Ta đi qua ngày thường có xanh đỏ tím vàng đen trắng,
có cay đắng ngọt bùi mặn chát, có nồng ngái thoảng
đưa... Nhưng phút xuân về là khi ta lâng tâm hồn nghe vũ
trụ thấm vào ta, kết tinh thành cái mọi người gọi là
cuộc đời. Xin đuợc có một lời chúc mọi người xuân mới
bình yên hạnh phúc.
Băng Sơn
|