|
CƠM PHỞ
Anh đi ăn vụng phở
Nếu em biết thì sao
Em sẽ buồn biết bao
Khi anh quên cơm trắng
Khi ăn hạt cơm nóng
Sẽ thấy vị ngọt bùi
Nuôi anh cả cuộc đời
Đâu phải là bát phở
Anh yêu ơi hãy nhớ
Không thể thiếu được cơm
Phở ăn suốt mấy hôm
Chắc rồi anh sẽ chán
Ăn nhiều rồi sẽ ngán
Kể cả chả cả nem
Khi ấy sẽ rất thèm
Dù chỉ là cơm nguội
Anh ơi đừng có vội
Chán hương vị hạt cơm
Đừng ăn vụng thì hơn
Nhưng khi anh thèm phở?
Anh yêu ơi hãy nhớ
Phở cũng từ hạt cơm
Rồi sẽ có một hôm
Em biến cơm thành phở
Cho lòng anh nỗi nhớ
Phở em làm cho anh
Thơm ngon và trong lành
Không vương đời bụi bặm
PHỞ EM
Khi anh đi ăn phở
Thấy phở mềm và thơm
Không phải như em nghĩ
Lấy phở so với cơm
Anh rất hiểu lòng em
Thích cơm hơn thích phở
Nhưng em ơi nên nhớ
Phở vẫn mềm hơn cơm
Khi cuộc sống bình yên
Thì cơm cũng như phở
Nhưng khi trời trở gió
Phở sẽ ngon hơn nhiều
Em đã hiểu anh rồi
Phở ăn nhiều đâu ngán
Những khi buồn và chán
Phở suởi ấm tấm lòng
Anh luôn luôn ước mong
Em mềm thơm như phở
Để cho anh luôn nhớ
Phở em trong lòng mình
Dù ai đẹp, ai xinh
Dù cơm lành, canh ngọt
Anh trước sau như một
Chỉ dùng phở nhà thôi
Em là người tuyệt vời
Lúc nào cũng như phở
Khi xa em là nhớ
Phở-phở-phở là em.
http://stweb.ait.ac.th/aitvna/modules/newbb/viewtopic.php?topic_id=14&forum=13
|