| |
Sài Gòn có khá nhiều điều lạ: Một
thành phố có tốc độ phát triển nhanh nhất nước, mọi thứ
thay đổi chóng mặt, vậy mà vẫn có những thứ tồn tại mặc
kệ dòng thời gian, một trong những thứ đó là xích lô
máy, một phương tiện được người Pháp mang đến Sài Gòn
khá sớm Gã cao bồi lạc lõng trên đường
Đó
là một thời vẫn chưa xa, trong ký ức của những người lớn
tuổi thì chiếc xích lô máy đã rất quen thuộc. Được người
Pháp mang đến Sài Gòn trong những năm cuối thập niên 40
của thế kỷ trước để thay thế cho thứ xe kéo ''ngựa
người'' và là một bước "tiến hóa'' của những chiếc xích
lô đạp đã có mặt trước đó, những chiếc xích lô máy là
phương tiện chuyên chở người và hàng hóa, chủ yếu là chở
người. Thời đó xe hơi còn hiếm hoi nên giá một chiếc
xích lô máy khá cao, 5 - 7 lượng vàng, những ai có tiền
mua nhiều xe rồi cho dân nghèo thuê lại để chạy. Thuở
xích lô máy mới nhập vào Sài Gòn thì đường phố ở đây vẫn
còn trống trải lắm, Sài Gòn và Chợ Lớn là hai đơn vị
hành chính riêng. Với người Sài Gòn thời đó, mỗi buổi
chiều cả gia đình 4 - 5 người thuê một chiếc xích lô máy
chở cả nhà vào Chợ Lớn ăn tối cũng là một thú vui nho
nhỏ. Hầu hết những chiếc xích lô máy còn sót lại tập
trung ở khu vực quận 5, trước cho Bình Tây và Bến xe Chợ
Lớn. Một chiếc xe nhưng bây giờ người ta mua lại chỉ
khoảng 1,5 - 3 triệu đồng, theo kiểu "sang tay", rất ít
xe có giấy tờ hợp pháp. Hằng ngày chúng như một con la
thồ, chở đủ thứ hàng hóa, rau quả, từ các vùng ngoại
thành, nhiều nhất là các loại vật liệu xây dựng nặng nề.
Những chiếc xích lô máy còn tồn tại cho đến hôm nay đều
đã được thay đổi từ sườn xe cho đến máy móc, tìm cho ra
một chiếc xe còn ''nguyên thủy'' là việc không thể. Có
vẻ sự tồn tại của xích lô máy ở Sài Gòn cho đến lúc này
như một nghịch lý, khi mà xe lam, loại xe ra đời sau
xích lô máy khá lâu, đã biến mất hoàn toàn. Bởi vì ai ai
cũng đều rất khó chịu khi phải nghe những tiếng máy nổ
giòn giã và ồn ào cay mắt vì khói xả của những phương
tiện lỗi thời này. Vậy mà bất chợt trên đường Sài Gòn
gặp một chiếc xích lô máy cũ kỹ thì một đoạn quá khứ của
Sài Gòn lại hiện về trong trí nhớ của không ít người nay
đã cao niên. Còn với giới trẻ, "hắn'' chẳng khác gì một
''gã cao bồi già'' lạc lõng giữa lòng phố thị, không
đuổi theo kịp nhịp sống tấp nập, ồn ào và thay đổi từng
giờ. Trải qua bao nhiêu sóng gió của những cuộc mưu sinh
và thồ trên mình bao nhiêu kỷ niệm, đến bao giờ thì
những "lão già gân" này mới được nghỉ ngơi đây? Có thể
ngày đó không còn xa nữa. Giá như có một dự án nho nhỏ
nhằm phục chế những chiếc xe già cỗi này rồi đưa chúng
vào một bảo tàng nào đó để nhắc đến những ký ức về Sài
Gòn cho lớp người đi sau thì hay biết mấy.
Xe và người
Chiếc
xe xích lô máy đúng ra là để chở người, nhưng bây giờ
nhiều khi phải chở 700 - 800 kg hàng nên phải thay đổi
từ sườn xe cho đến máy móc là chuyện đương nhiên. Thuở
ban đầu, xích lô máy có hình hài nhẹ nhàng hơn bây giờ
nhiều, thùng xe thấp hơn, vừa với tầm bước lên của hành
khách. Kết cấu của sườn xe được tạo thành từ những ống
tuýp sắt nhẹ do Pháp sản xuất nên nhìn chiếc xe rất
thanh thoát. Bây giờ người ta thay ống sắt dày hơn để có
thể chở nặng. Máy xe cũng phải thay để tiện việc sửa
chữa. Tìm mãi, chúng tôi mới phát hiện được một chiếc
vẫn còn ''gin'' khoảng 80%, ngoại trừ vài chi tiết trên
sườn xe phải gia cố để chịu lực máy móc vẫn còn nguyên
trạng. Đó là chiếc xe của anh Năm Ơi, một thợ sửa xích
lô máy có hơn 40 năm kinh nghiệm, năm nay đã 57 tuổi.
Anh kể: ''Tui biết chạy xích lô máy từ khi 11, 12 tuổi.
Nghề sửa xe này do chú tui truyền lại. Thời đó nhà nào
có xích lô máy là ngon lành lắm. Tui còn nhớ ngay dưới
chân cầu Hậu Giang có hai hãng chuyên cho thuê xích lô
máy. Chiếc xe này là của ông chú tui mua mới, cho tui.
Vì vậy nên tui cố giữ nó, nhờ chăm sóc đều đặn nên còn
chạy tốt lắm'', vừa nói anh vừa cúi xuống chỉ cho tôi
dòng chữ Peugeot vẫn còn lờ mờ trên máy xe. Không ít xe
xích lô máy bây giờ được chủ nhân thay bằng máy xe
Honda, thậm chí là máy Lifan của xe Trung Quốc. Đã có
mấy người đến hỏi mua chiếc xe "gia truyền" này nhưng
anh Năm Ơi đều từ chối. Trò chuyện một lát, anh lấy điện
thoại gọi một người bạn đến và giới thiệu rằng chiếc xe
của người này còn đẹp hơn chiếc của anh, dù không
''gin'' bằng. Đúng như lời ''quảng cáo'', chiếc xe của
anh Mai (bạn anh Năm Ơi), còn rất mới. Anh Mai chỉ dùng
xe để chở người chứ không chở hàng. Xe được anh chăm sóc
rất kỹ, thùng xe và chắn bùn được mạ inox sáng choang,
có đủ đèn chiếu sáng hẳn hoi, duy có máy đã được thay
bằng máy xe Lifan 110cc. Anh chìa cho tôi xem tờ giấy sở
hữu xe do Công an TPHCM cấp và kể: ''Chiếc này tôi chạy
đã hơn 20 năm rồi. Trước khi đến tay tôi, nó đã qua 4, 5
đời chủ. Lúc mua về cũng tàn tạ lắm, tôi cố gắng tân
trang để chở khách. Cũng nhờ nó mà tôi đã nuôi hai đứa
con học hành tới nơi tới chốn. Bây giờ điều kiện gia
đình có khá hơn nhưng tôi vẫn ghiền chạy xích lô máy.
Hồi nhỏ mỗi lần được ngồi lên chiếc xích lô máy là thích
lắm nên mấy chục năm nay tôi vẫn khoái nó, dù chẳng mấy
khi được ngồi lên cho ai đó chở''. Dân chạy xe vẫn
thường đồn đại câu chuyện về một ''tài xế già'' ở tận
Hóc Môn, nhờ chạy xích lô máy mà nuôi được mấy người con
thành đạt. Bây giờ ông lão không còn chạy chiếc ''xe
cái'' đó nữa nhưng nhất quyết không bán, để trong nhà
hàng ngày ra vào tâm sự với nó như một người bạn đã cùng
trải qua bao nỗi cơ cực trong đời.
Trò chuyện với ông Lâm Võ Hoàng, chuyên viên kinh tế
và là người đã sống gần trọn cuộc đời tại đất Sài Gòn,
chúng tôi được nghe ông kể: ''Về mặt kinh tế thì những
chiếc xe cũ kia vẫn còn đáp ứng được nhu cầu kiếm sống
của một bộ phận nhỏ trong xã hội nên mới có thể tồn tại
được đến ngày hôm nay. Có thể chúng sẽ bị dẹp bỏ, nhưng
trong ký ức của lớp người như chúng tôi thì những chiếc
xe này cũng đã đánh dấu một giai đoạn phát triển của
thành phố này. Hồi xưa ngoài Sài Gòn ra, không nơi nào
có xích lô máy, vì vậy nó cũng chính là một phần nhỏ của
Sài Gòn''. (DNSGCT)
|